Điểm Dối Lừa - Chương 126
|
Vào khoảng thập niên 1950, một bản thượng hẻo lánh thuộc quận Buôn Mê Thuột bị khủng bố bởi một con quái vật, có nhiều người cho là ác quỷ vô hình. Không một ai nghe thấy nó, nhìn thấy nó hoặc ngay cả những dấu vết của nó. Chứng cớ duy nhất về sự hiện diện của nó là xác những sinh vật đã bị nó hạ sát bằng một phương cách duy nhất.
Trên cổ tất cả những con vật đáng thương này đều có mười cái lỗ mà người ta cho là mười móng vuốt của con quái vật tạo nên.
Đầu tiên, con quái vật này chỉ hạ sát những con thú nhỏ. Một buổi sáng, khi dân làng thức dậy thì thấy ba con dê bị chết vì mất máu. Cổ chúng có mười cái lỗ, mỗi lỗ lớn bằng một đầu ngón tay. Rồi đến ba con khác trong làng, cũng chết với những cái lỗ trên cổ. Dân trong bản đã xôn xao, nhưng không ai có thể tìm được giải pháp hay những lý giải thích hợp về những cái chết nay. Với một đầu óc dị đoan, mọi người cho rằng đó là hành vi của một con quái vật hay một con ác quỷ nào đó. Khi một con bò bị chết với những lỗ thũng đâm qua và làm lủng động mạch cổ thì dân làng lo sợ thực sự. Nam giới khởi sự võ trang và khi đi ngủ thì họ để cả cung tên giáo mác trên giường. Thú vật từ gà vịt cho tới dê đều được nhốt dưới nhà sàn. Một không khí nặng nề và chết chóc bao trùm từ bản thượng đến bản hạ. Mọi người đưa ra đủ loại suy đoán,và tệ nhất là những người hàng xóm bắt đầu nhìn nhau với những ánh mắt nghi ngờ.
Rồi việc mà ai nấy đều lo sợ cũng đã đến: Lão già say Ing Nóc trở thành nạn nhân đầu tiên của con ác quỷ. Một buổi sáng, những người đi làm rẫy sớm, thấy Ing nóc nằm chết trên đường, ở cổ có mười cái lỗ. Lão cũng chết vì mất máu như con dê, con bò trước đó. Bình thường thì cái chết của Ing nòc không khiến dân làng chú ý, nhưng sau những cái chết bởi mười móng quỷ, cái chết của lão đã khiến dân làng hết sức kinh hoàng khi nghĩ rằng một khi nếm được máu người thì con quái vật sẽ kiếm đến những nạn nhân khác. Cuối cùng, theo lời của vị trưởng lão thì dân làng họp lại và tổ chức một nhóm tự vệ gồm tất cả các trai tráng trong lang. Nhưng thật ra mà nói, họ chẳng biết sẽ chống lại ai và chống lại cái gì, nhưng có tổ chức vẫn làm họ yên tâm hơn phần nào. Hai anh em Ing Núi và Ing Tí được bầu làm trưởng nhóm. Họ cư ngụ ở ngôi nhà rất gần bìa rừng, nơi mọi người vẫn tin là nơi xuất phát của con ác thú. Ing Núi và ing Tí biết rõ cách ra tay của con quái vật vì những con bò bị giết là của họ. Sau buổi họp, hai anh em về nhà và bàn tính việc cứu dân làng. Trong căn nhà sàn nhỏ bé, họ ngồi quanh cái bàn gỗ thảo luận với cha, trong khi bà nội, quấn trên mình một cái khăn len cũ, ngồi ở góc nhà.
Ing Núi nói nho nhỏ:
- Mình cần phải canh gác từ đêm nay.
Ai nấy đều sợ, nhưng Núi nghĩ rằng đêm nay rất quan trọng.
Ing Tí đồng ý với anh:
- Núi nói đúng, vì cái con hay cái thằng quái vật gì đó ra tay mỗi năm ngày, mà ngày Ing Nóc chết cách đây cũng vừa năm ngày.
Ông bố lên tiếng:
- Bố hãnh diện vì sự can đảm của hai con, nhưng Núi và Tí phải biết là con quái vật đó ra tay không báo trước. Cho tới nay, cả mấy con vật và Ing Nóc bị nó giết một cách êm thắm, không ai nghe tiếng kêu la hay sự chống cự. Khi canh gác, Núi và Tí có biết phải coi chừng cái gì, phải đề phòng cái gì hay không?
Bố ngưng và nhìn sang bà nội:
- Núi và Tí phải cẩn thận lắm phải không mẹ?
Bà cụ nhìn hai đứa cháu run run. Bố Núi lại bắt đầu vì ông biết bà cụ đã lẫn từ nhiều năm trước.
Núi trình bày kế hoạch:
- Đêm nay, con và Tí sẽ đem cung tên ra bìa rừng, trên con đuòng từ rừng vào ban. Nếu con quái vật hành động thì nó phải phải đi trên con đường đo.
Bố lo lắng nói:
- Nếu gặp nó, ai sẽ bảo vệ các con?
Núi nói:
- Chúng con sẽ bảo vệ lẫn nhau.
Tí nói:
- Đúng vậy, dù sao tụi con cũng phải đi, nếu không sẽ không ai biết được gì sẽ xảy ra và ai sẽ là hai nạn nhân kế tiếp.
Bố đành lặng lẽ nói:
- Vậy các con phải cẩn thận, bố chỉ có hai con thôi. Bố mong hai con còn sống về gặp bố vào sáng mai.
Hai anh em vác vũ khí đi ra, Núi quay lại nói:
- Bố ở nhà trông chừng nội cẩn thận nhé, đừng để con quái thú đó làm hại nội.
Bố nói:
- Ừ! Nó mà vào thì bố chặt nó như chặt mía.
Bên ngoài trời tối như mực, hai anh em Núi lặng lẽ tiến về phía bìa rưng. Gần tới nơi, Tí nói nhỏ với anh:
- Núi ơi, không biết nó giống gì hả Núi?
Núi đáp:
- Núi nghĩ nó giống con chim khổng lồ trên trời phóng xuống ghim mười móng vào cổ nguời ta.
- Tí nghĩ nó có thể từ dưới đất phóng lên thình lình đâm vào cổ người ta.
Cả hai anh em đều rùng mình khi nghĩ đến chuyện này. Cả hai quay cổ nhìn về phía sau. Đến bìa rừng, hai anh em ko ai nói một lời nào, nhưng họ cũng không muốn rời nhau. Núi bảo em:
- Núi đi về hướng phải hai mươi bước, Tí qua trái hai mươi bước, đừng đi xa hơn, có gì còn có thể giúp đỡ nhau.
Hai anh em chia tay nhau trong nỗi sợ hãi,nhưng đều giấu kín. Núi rút cây nỏ đặt sẵn, cắm cây rựa xuống đất và nhìn thẳng về hướng bìa rừng . Cách Núi khoảng hai mươi bước, Tí cũng đã chuẩn bị mọi thứ xong, nhưng tay Tí run quá . Tí tự hỏi, không biết mình có cần dùng đến nó không ? Tí nhìn sang phía Núi, nhưng vì tối quá nên chẳng thấy anh đâu. Tí nhìn về phía nhà sàn và ước gì giờ này được ở trong nhà với bố, với nội.... Đứng gác chừng độ nửa bữa cơm, đột nhiên Tí nghe như có tiếng chân dẫm trên lá khô phía sau, nhưng rất nhẹ nhàng. Tí chụp rựa và quay phắt lại, nhưng chẳng thấy gì cả. Tí đứng lắng nghe trong vài giây, ko thấy gì cả thì cho rằng mình tưởng tuọng thôi. Cơn gió rừng thiu thiu, làm mắt Tí trĩu nặng. Đúng lúc đôi mắt gần như khép lại thì Tí nghe có bước chân sau lưng đến sau lưng, Tí quay phắt lại, nhưng không còn kịp nữa. Tí chỉ kịp gào lên một tiếng đau đớn vì bị mười móng tay đó đâm vào cổ. Đang tập trung ánh mắt về bìa rừng, chợt nghe tiềng gào khủng khiếp của em, Núi cầm cung nỏ và rựa chạy về hướng Tí, nhưng vì tối nên Núi vấp vào một nhành cây và té sấp, mũi tên bắn nghe "phụp" và tiếng Tí rên rỉ:
- Núi! Chặt... chặt phía sau đầu em.
Núi vùng đứng dậy, cầm rựa phóng tới phía tiếng nói vọng lại. Gần tới nơi, Núi vẫn còn nghe giọng Tí ú ớ:
- Chặt... Chặt... Chặt...
Dù không thấy gì, nhưng biết em đang lâm nguy, Núi vung rựa chém thật chính xác ngay phía sau chỗ tiếng nói của Tí phát ra. Núi cảm thấy lưỡi rựa chém trúng một cái gì đó đúng lúc Tí ngưng la và Núi thấy một thân hình té vào mình. Trong một thoáng, Núi nghĩ rằng lưỡi rựa đã chém chết Tí và xác Tí ngã đổ xuống người mình. Nhưng rồi Núi nghe tiếng chân chạy trên lá khô mỗi lúc một xa, và nghe "cái xác" rên rỉ. Núi vội hỏi:
- Tí, Tí có sao không?!
Đau quá, Tí không nói được thành lời mà chỉ cầm tay anh đặt lên cổ mình . Vừa chạm tay đến cổ em thì Tí la lên một tiếng vì bàn tay của Tí chạm phải một bàn tay xuong xẩu găm ở cồ em. Tuy nhiên Núi hiểu ngay rằng mình đã chặt đứt hai bàn tay đầy móng vuốt của con quái vật, cứu mạng em mình kịp thời. Núi bèn giựt hai bàn tay quỷ ra, ném xuống đất rồi lấy cái khăn tay quấn mạnh cổ cầm máu cho ẹm Vừa dìu em về đến nhà sàn, Núi thấy bố đứng chờ sẵn. Bố khóc vì đau đớn khi nghe tiếng la hãi hùng từ phía bìa rừng . Giờ đây thấy Tí bị thương nặng, nhưng bố vẫn vui mừng vì hai con còn sống trở về. Bố và Núi đặt Tí nằm xuống sàn. Trong khi Núi vừa lấy khăn ướt lau vết máu quanh cổ em vừa thuật lại những gì xảy ra thì bố cũng lục tìm mớ thuốc lá để rịn quanh cổ Tí. Cả hai đều hiểu rằng nếu Núi không cứu ứng kịp thì chỉ cần một, hai phút nữa Tí sẽ ngất đi và chết vì mất máu. Cũng như con bò, con dê, con va lão Ing Nóc. Trong khi bận rộn săn sóc cho Tí, cả bố và Núi không hề để ý đến bà nội đang ngồ trong góc nhà nhăn nhó theo dõi. Cả hai không nghe thấy tiếng rên rỉ từ cái miệng méo xệch của bà và cả hai cũng không thấy bà đang giấu hai cánh tay đẫm máu với hai bàn tay bị chặt đứt dưới cái mền len cũ
HẾT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét